Thần-Tượng Nào Trong Tôi ?

“THẦN TƯỢNG” NÀO TRONG TÔI  ???

 

8Hãy coi chừng chớ để ai gài bẫy anh em bằng mồi triết lý và những tư tưởng giả dối rỗng tuếch theo truyền thống người phàm và theo những yếu tố của vũ trụ chứ không theo Đức Ki-tô. (Colose 2:8)

                                                                                                                            Giang sơn

 

  1. Một lần tự Khẳng định :

Con người luôn luôn muốn tự khẳng định cho mình  như một bằng chứng rằng: Tôi đang hiện-hữu. Thế nhưng hành trang muôn thuở của con người lại là sự bất toàn, bắt nguồn từ hậu quả của một lần tự khẳng định vô tiền khoán hậu. ( Sáng thế 3:8)

Trong toàn bộ Kinh thánh. Và, khởi đầu sách Sáng thế qua trình thuật : Sa-ngã của Adam, cho thấy : Satan là thiên sứ được Thiên Chúa xức-dầu cai quản trong vườn Eden. Lúc ban đầu, Satan, theo mô tả của ngôn sứ Edekien trong Kinh thánh qua truyện của vua Ty-rơ (Tia) là hình bóng chỉ về thiên sứ phản loạn : 15Đường lối của ngươi chẳng có gì đáng trách từ ngày ngươi được sáng tạo cho tới khi tìm thấy sự bất công ở nơi ngươi.….. Sự bất công ở nơi ngươi. Phải chăng thiên sứ đó đã đặt ngẫu tượng trong lòng rồi?  :17 Ngươi đem lòng tự cao vì vẻ đẹp của mình, ngươi đã để cho vẻ huy hoàng rực rỡ làm hư hỏng sự khôn ngoan của ngươi….(Edekien 28:13-15.Isai 14:12-15)Vẻ huy hoàng rực rỡ phát sinh do ngẫu tượng trong lòng khiến nó đã từ bỏ những tiêu-chuẩn thanh khiết của Thiên-Chúa và cố ý tiến hành việc gây sự bất-tín chương trình trù liệu của Thiên-Chúa đã dành cho cách riêng loài người bắt đầu từ trong vườn Eden. Không những riêng nó[1]mà một phần ba thiên sứ[2]cũng theo con đường đó. Chúng tự khẳng định vị trí riêng biệt bằng cách đặt những ngẫu tượng “nào đó” trong lòng.

Tiếp bước tổ tông. Chúng ta liệt kê sau đây vô số những tự khẳng định theo cách ấy :

Cá nhân:

  • Cain : Bất chấp Thiên- Chúa, và tình thân anh em ruột thịt : giết Aben.

  Tập thể :

  • Tháp Babel : Cả loài người dám đương đầu với lệnh truyền của Thiên Chúa.[3]

Tuyển dân:

  • Dân Do-Thái : đòi hỏi ông Samuel rằng : “xin ông lập cho chúng tôi một vua để vua xét xử chúng tôi, như trong tất cả các dân tộc” …. 7 Gia-vê phán với ông Sa-mu-en: "Ngươi cứ nghe theo tiếng của dân trong mọi điều chúng nói với ngươi, vì không phải chúng gạt bỏ ngươi, mà là chúng gạt bỏ Ta, không chịu để Ta làm vua của chúng. (I Samuel 8:5-7).

Thiên- Chúa hứa với họ : 6Ta sẽ coi các ngươi là một vương quốc tư tế, một dân thánh. Đó là những lời ngươi sẽ nói với con cái Ít-ra-en." (Xuất hành 19:6)

Thế nhưng, dân ấy luôn luôn bất tuân và họ bỏ mất đi một trách nhiệm thánh, cũng chỉ vì muốn tự khẳng định cho riêng họ một hướng đi. Và trách nhiệm “Thánh” đó đã thuộc về một dân tộc[4]             (thiêng liêng) khác.

Ngày nay sau hơn ngàn năm tản lạc họ đã tái lập quốc-gia độ khoảng hơn năm mươi năm  nay.

Loài người hôm nay:

  • Tôn-giáo: Có quá nhiều tôn giáo 32.000 giáo phái, - giáo chủ. Chỉ riêng Ki-tô giáo đã có trên 2000 hệ phái,- giáo phái.
  • Xã hội : Luôn bất ổn trong mọi lãnh vực chính-trị, quân-sự, kinh-tế v.v… Kinh-thánh đã cho biết về việc người cai trị người : 18 Ngày ấy, anh em sẽ kêu than vì vua của anh em mà anh em đã chọn cho mình, nhưng ngày ấy Gia-vê sẽ không đáp lời anh em. (Êdekien 8:18)

2.    Được gì ?

Có lẽ con người mất nhiều hơn là được. Rất nhiều cuộc chiến tranh, khủng bố kinh hoàng đã diễn ra ở mọi miền trên thế giới; hằng bao nhiêu sanh linh phải chết oan uổng, cảnh nghèo đói bất công lan tràn.

Chính nghĩa của những cuộc chiến đó chỉ là những sản phẩm của vài trăm gram chất xám; của hình tượng nào đó trong lòng; mà con người tô vẽ cho nó bằng những mỹ từ. Ngày nay, người ta sợ chiến tranh bằng cách lo lắng để trang bị những vũ khí không những ở trên đất, trên biển, trên không, mà còn trên cả các vì sao !!! Người ta nói : “chiến tranh giữa các vì sao” theo nghĩa đen; nhưng bản chất nó là cuộc chiến giữa các hình tượng, các ngẫu tượng  với nhau mà thôi !!!

Bệnh tật ngày càng gia tăng đe doạ mọi người. Có những chứng bệnh không phải là dịch những nó đe doạ bất cứ ai. Ví dụ như bệnh : Tiểu-đường, Tim mạch, Hiv, các loại siêu vi A.B.C v.v….

Thiên nhiên bất ổn, lụt lội, động đất, sóng thần khắp mọi nơi; mà nhịp độ, mỗi ngày một gia tăng giống như cơn đau của người sản phụ. Đặc biệt hơn : Lòng người trở nên chai cứng không còn có tình nghĩa, chỉ vì chút lợi ích trước mắt mà cố-quên đi việc phải bênh vực cho sự thật.[5]hình thức đạo đức thì còn giữ nhưng cái  chính  yếu là Lời Chúa  thì  bỏ qua (2 Timothe 3:1-5). Có lời Chúa, - nhưng không màng tới, mà chỉ thích chạy đến[6]với các “Cha-Thầy” vì tin rằng các vị đó có thẩm quyên bởi Chúa để dâng lễ theo ý người xin ??? 

3.     Ranh giới giữa vật chất và phi vật-chất :

Tổ tông loài người từ khi ra khỏi Eden. Ông và con cháu phải tự bước đi bằng chính đôi chân của mình để mưu sinh. Tự khẳng định vị trí mình trước thiên nhiên, vũ trụ để sinh tồn v.v…Đây là một trong những bước đi dài nhất bằng chính đôi chân của loài người (Sáng thế 2:17)

Những khó khăn ban đầu rồi thì cũng được vơi dần đi bởi những nỗ lực tự bước đi đó. Từ những lần phải chạy trốn đối với dã thú nguy hiểm cho đến khi loài người có thể chế ngự, thuần hoá được chúng. Từ những kinh hoàng trước hiện tượng thiên nhiên cho đến khi loài người hiểu được vận hành của chúng mà nương theo. Từ những sợ hãi đối với hiện tượng siêu nhiên cho đến khi loài người bắt ép được chúng làm việc cho mình[7].Từ những đối đãi thô thiển tiến tới tinh tế hơn trong cuộc sống nhân sinh. Luân lý cũng dần dần hình thành,- được chấp nhận, và để có cuộc sống tốt hơn, từ luân lý tiến tới luật pháp được xây dựng để cho một xã hội với dân số không ngừng gia tăng cần có pháp trị. Đời sống cao lên, dân số cũng tăng theo, muốn cho có cuộc sống yên ổn về mọi mặt loài người phải động não nhiều hơn dần dà các tư tưởng được xây dựng có hệ thống ra đời, mà chúng ta gọi là triết học. Con người phải luôn có đối tượng để họ vươn tới, nhất là khi cuộc sống vật chất đã có được một bảo đảm nào đó.

Một trong trong những đối tượng mà con người đặt ra đó là thần thánh. Cuộc sống vật chất no thoả; con người, nói chung, lại khát khao mong mỏi một sự thoả lòng khác phi vật chất. Một nhu cầu khác cao hơn nhu cầu vật chất, đó là nhu cầu tinh thần.

Khi mà vật chất được thoả lòng thì con người mong muốn những cái cao hơn ngoài vật chất. Chính lúc này, tôn giáo ra đời.

4.     Phục vụ cho bản ngã

Chỉ riêng lãnh vực tôn-giáo thôi. Ngày nay, trên thế giới đã có khoảng 32.000 tôn- giáo ra đời bởi các giáo chủ người trần mắt thịt thế gian.

Tư tưởng của mình lại phục vụ cho chính mình. Bạn thấy không ? Lãnh vực này, Kinh thánh luôn luôn khẳng định:

 “19 …. Chúa họ thờ là cái bụng (Philip 3:19) Điều này chính xác không thưa bạn ?

Kinh thánh còn cho biết: “những cái hữu hình là do những cái vô hình mà có (Do-Thái 11:3)

Tư tưởng phát sinh hành động. Với 32.000 tôn giáo trên thế giới, cùng với 32.000 giáo chủ, loài người tha hồ vùng vẫy trong chính tư tưởng của mình. Tự khẳng định chính mình bằng các nghi lễ đối đãi với các “thần” mà theo ý mình lập ra.(Thủ lãnh 17:6)

Tiến trình tâm linh được xây dựng song song với cuộc sống  thuộc thể chất. Đỉnh cao của nó là tôn giáo; - là “đạo”…. Tất cả cũng chỉ là sản phẩm của con người.

Nhưng cách riêng Ki-tô giáo. Đạo được Mặc-khải không phải bởi các giáo chủ thế gian. Và, tất nhiên các dạy dỗ cũng phải bởi trời. Hay nói cách khác, các Ki-tô hữuphải tuân theo mọi hướng dẫn của Thiên Chúa, mà không tự cho phép thay đổi bất cứ giáo-huấn nào của Ngài.

Không được phép xây dựng cho mình những hình tượng từ trong tư tưởng ngoài Chúa. Và, một khi, có những sai trật nào đó trong các nghi thức thờ phượng Thiên Chúa. Khi ấy, chúng ta hiểu rằng ngẫu tượng phát sinh trong giáo hội. Khi đó không còn là “Đạo” bởi trời nữa. Hình thức như thế Kinh thánh gọi đó là : gian dâm thuộc linh. Một hình thức phạm “Thánh” (Xuất hành 34:15-16)

Thử lấy một ví dụ :

Hình tượng dùng trong thờ phượng.

Chúng ta biết rằng : Phản ảnh của vật hữu hình là vật vô hình, - phản ảnh của vật chất là tinh thần.

Vấn đề hình tượng không phải là chính yếu, chúng chỉ là gỗ, đá, quý kim v.v… nhưng cái mà nó phản ánh, chính là tư tưởng của tác giả, người làm ra nó và dùng vào việc thờ phượng cho dù dưới hình thức nào chăng nữa. Và, giải thích việc làm  đó theo giáo huấn của chính tư tưởng loài người[8]. Cách giải thích đó chính là những ngẫu tượng trong lòng, trong tâm hồn. Và khiến cho giáo dân : Hình thức thì là thờ phượng Chúa; nhưng sự thực cốt lõi lại chính là thờ phượng những sản phẩm mình làm ra. Đền đài, hình tượng và cao hơn là thờ phượng chính giáo hội[9]; rồi hệ quả là giáo-dân thờ phương chính cái “bụng” mình. Ví dụ : khi mua sản phẩm hình tượng đâu phải bất cứ hình nào, tượng nào cũng đưa lên bàn thờ cả đâu; mà phải lựa chọn sao cho vừa ý mình. Đây không phải là thờ chính cái “bụng” mình sao ??? Tư tưởng con người sao lại đem sánh với tư tưởng Thiên-Chúa[10]toàn năng.

Tông đồ Gioan viết như sau : 21 Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, hãy tránh xa hình tượng!. ( Idol: tà thần, hình tượng )  Chẳng phải ông muốn nói đến hình tượng vô hồn là gỗ, đá, quý kim …. đâu!!! ; mà chính là các hình thức của ngẫu tượng được dựng nên trong tâm trí, rồi sản sinh ra các hình tượng bằng gỗ, đá, kim loại… cũng như các giáo huấn để thoả mãn cho chính mình. Các dạy dỗ bởi chính tư tưởng trong lòng cá nhân, tập thể, và giáo hội, dẫu cho có minh triết vào bậc nào đi nữa, và cũng cốt để phục vụ với lòng chân thành cho mục đích thờ phượng Thiên Chúa, thì, tự nó vẫn mãi là hình tượng trong lòng mà thôi. Trí khôn tự nhiên loài người cũng hiểu rằng : Phương tiện không thể biện minh cho mục đích.

Vậy sự dông dài trong tư tưởng hậu quả ra sao ? Kinh thánh trả lời : 9 Phàm ai đi quá xa, không ở lại trong giáo huấn của Đức Ki-tô, thì không có Thiên Chúa. Còn ai ở lại trong giáo huấn, thì người ấy có Chúa Cha và Chúa Con. (I Gioan1:9)

"đừng có đi ra ngoài những gì đã viết", kẻo sinh ra kiêu ngạo, theo người này mà chống người khác.” ( I Corinto 4:6 ). Lịch sử giáo-hội đã chẳng ghi chép những cuộc ly giáo và rồi hậu quả là máu đổ đó sao !!! Ai là người có trách nhiệm ??? Và ngày nay, hậu quả của nó -của cơ chế đang tồn tại trong giáo hội vẫn còn đang gây ra cho những ai có tấm lòng vì “sự thật[11]” bị “bách hại” ngay trong chính giáo-hội mà họ dự phần vào. Chính sách độc tài-độc ác độc nhất chỉ có trong giáo hội, còn ngòai thế gian chỉ là sự mô phỏng của sự gian-ác đó mà thôi.

 

5.     Đi về đâu ???

Nếu như Thiên Chúa không vén bức màn u-minh trong linh hồn thì sao loài người có thể tránh khỏi những lộ trình mà không hề có biển báo.

Con người không thể tự bước đi về cõi đời đời vì họ luôn mâu thuẫn với chính họ (ngẫu tượng trong lòng). Kinh thánh nói :“Giavê dẫn dắt từng bước chân con người, nẻo đời mình, phàm nhân sao hiểu hết.” (Châm ngôn  20:24)

Tư tưởng của họ bắt nguồn từ chính những khẳng định trong cuộc sống trải dài qua năm tháng, từ đời này sang đời kia và đúc kết qua những trải nghiệm. Nó có những giá trị nhất định riêng biệt. Tuy nhiên, trong cõi vô cùng còn ở phía trước đó, nó có là gì ??? Vì phàm nhân sao hiểu biết hết.(Châm ngôn 20:24) Đây là lời khẳng định tuyệt đối chính xác của Thiên-Chúa toàn-năng duy nhất có một, và hằng sống.

Khi mà ngẫu tượng trong lòng còn đó. Nó chính là biển báo; là dấu hiệu chỉ cho con người biết rằng : Họ đang tự dấn-bước vào một lộ trình hoàn toàn bất định của chính mình.

 

6.    Ánh sáng cho nhân loại:

Khi nghiên cứu Kinh thánh chúng ta thấy có hai hình thức Thiên Chúa  tỏ mình ra với con cái loài người. Đó là Mặc-khải từ trời phổ quát và Mặc-khải từ trời đặc biệt.

Trong trình thuật sáng thế Thiên Chúa đã tỏ mình ra cho loài người qua vũ trụ, thiên nhiên, và mọi loài. Trong đó, đỉnh cao của tạo dựng là loài người chúng ta :  27 Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa (Sáng thế 1:27) Sự tỏ mình này giới chuyên môn gọi là Mặc-khải phổ quát.

Thuở còn trong vườn Eden loài người được tương giao mật thiết với Ngài. Nay ra khỏi vườn Eden, loài người mất dần sự thánh khiết, cho đến nay,không còn có thể được tương giao mật thiết với Thiên Chúa nữa, mà cũng không còn nhận ra Ngài qua các công trình sáng tạo, chỉ vì tội lỗi; chỉ vì đặt những chướng ngai trong tâm linh; chỉ vì muốn tìm những lộ trình riêng biệt để  tự khẳng định mà làm hư hoại chính con mắt[12]linh hồn mình.

Giải pháp phục hồi tình trạng ban đầu  mà chính Thiên Chúa tạo dựng; đó là chính con Thiên Chúa phải nhập thể (Gioan 3:16. I Gioan 3:8) giống hệt như một con người trần gian, để trở nên giá chuộc cho nhân loại, đem đến cho nhân loại một giáo huấn, một ánh sáng, hay còn gọi là đèn soi (Gioan 8:12. Tv 119:105) một biển báo hướng dẫn cho loài người bước vào trong cõi đời đời một cách vững-an mà không ai có thể tự mình có được ngoài Chúa.

Cõi đời liên-đới với Adam tạm bợ này sẽ được kết thúc khi mà Tin Mừng về nước Thiên-Chúa toàn năng được rao rao giảng cho mọi dân trên đất (Mt 24:14). Tin-mừng chính là : Ánh sáng - Sự thật - là Đường (Gioan 14:6) vì chính Chúa Giêsu : 3 trong Người có cất giấu mọi kho tàng của sự khôn ngoan và hiểu biết (Colose 2:3) . Hay nói cách  khác : Trong Ngài có tất cả các định luật siêu nhiên đem lai mọi giải pháp cho các tạo vật hữu hình và vô hình.

Cũng giống như Tin Mừng mà Ông Phaolo xưa đã lãnh  nhận. Tin Mừng mà chúng ta lãnh nhận hôm nay, không phát xuất từ nơi loài người. Chúng ta phải thực sự bước đi theo ánh sáng của Tin Mừng ấy (Galati1:6-9). Thì những ngẫu tượng trong linh hồn chúng ta mãi mãi chỉ là lưu niệm của một quá khứ xa xôi trước đây, nay đã rời xa, thật xa khỏi tâm linh – tâm hồn - thể xác chúng ta. Để tiến đến một hình tượng khác chân thật tuyệt đối chính là thần tượng; là chân thần của cả loài người hôm nay : Đức Chúa GIÊ-SU KITÔ

 

Thân chào trong Chúa Giê-su Ki-tô.

 

TIếng trong sa-mạc hôm nay

 




[1]
Edekien 14:3

[2]Khải 12:4

[3]St 11:4.

[4]Công vụ 15:31

 

[5]I Ti 3:8. Tito 1:7.

[6]Lời Chúa Cho Mọi Người. Dẫn Nhập Sách Roma

[7]An Vi Kim Định. “ Sân Trình Cửa Khổng”

[8]Nicea II. Năm 789.

[9]Lời Chúa Cho Mọi Người. Dẫn Nhập Sách Roma.

[10]Isai 40 : 12-…

[11]Gioan 17:17

[12]Eph 2:13